Giang Cảnh Di cảm nhận được ánh mắt của Hứa Tinh đang đặt trên người mình.
Nhẹ nhàng đưa tay mơn trớn dọc theo lưng cô dời xuống đến ngang hông, "Làm sao thế?", Giang Cảnh Di ôm cố, tiến sát tới gần lỗ tai Hứa Tinh nói, "Suy nghĩ cái gì thế?"
Bàn tay mảnh khảnh của Hứa Tinh để trên đầu vai anh, "Anh A Cảnh, anh có phải cũng giống như mấy người kia, cảm thấy em không thích anh?"
Câu nói này khiến lòng Giang Cảnh Di nhảy dựng, "Làm gì có chuyện đó!"
Đây là lần đầu anh nhìn thấy Hứa Tinh có biểu cảm nghiêm trang như vậy, thật không giống cô ngày thường chút nào.
"Bọn họ nói em không thường xuyên đến đây, không thèm quan tâm tới anh, cũng không thích mấy biểu cảm lạnh lùng của anh"
Hứa Tinh cảm thấy thường xuyên đến công ty của anh cũng không cần thiết, sợ anh sẽ không chuyên tâm làm việc. Nhưng ai ngờ đâu, cô không đi thăm anh thì người ta lại nghĩ cô không yêu thương chồng.
Thật ra là cô rút kinh nghiệm từ chị họ cô đó chứ! Chị ấy sau khi lấy chồng chỉ hông thể hận trói chồng bên người mà thôi. Kết quả là sau một thời gian, vị chồng kia cảm thấy quá phiền phức mà ly hôn.
Bàn tay trắng nõn của Hứa Tinh ôm lấy cổ Giang Cảnh Di, trong lòng thầm nhớ lại khoảnh khắc rung động với anh.
Ngón tay thon dài dọc theo tây trang đen cấm dục đi xuống, dừng lại trước trái tim, cảm thụ được nhịp đập mạnh mẽ.
Cô cũng rất tò mò, bởi vì cô biết, người này cực kỳ khó để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-hao-mon-that-ngot/936168/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.