Giống như lần này.
Bị ngấm hơi thở lành lạnh của mùa xuân, Hứa Tịnh bị ốm rồi.
Hứa Tinh cau mày, vùi đầu vào gối, không muốn nhìn bát thuốc đen sì trên tay Giang Cảnh Di.
"Hu hu vì sao lại là thuốc đông y?", âm thanh rầu rĩ truyền ra từ trong chăn.
Giang gia là gia tộc truyền thống, mỗi lần khám bệnh đều kê đơn thuốc đông y.
Nhà họ Giang cũng rất coi trọng nghi thức. Hai người bọn cô chưa tổ chức hôn lễ nên nhiều người trong gia đình không coi cô như nữ chủ nhân của gia tộc.
Giang Cảnh Di một tay bê chén thuốc, một tay nhẹ nhàng vỗ cô, "Sợ đắng?"
Một lúc sau, Hứa Tinh vẫn không ngẩng đầu lên, Giang Cảnh Di thở dài, buông bát xuống, đứng dậy đi mở cửa sổ.
Gió nhẹ lùa vào phòng, mùi thuốc cũng tản bớt ra.
Giang Cảnh Di đi về mép giường, kéo chăn, nâng cả người Hứa Tinh dậy. Cô hơi oán giận, nói, "Hu hu em sợ đắng"
"Ừ", tay anh cầm lấy bát thuốc, múc một thìa, đưa đến bên môi, thổi nguội, sau đó hướng tới khóe miệng Hứa Tinh, hành động không cho phép từ chối.
Hứa Tinh chỉ đành ngoan ngoãn uống.
"Tinh Tinh ngoan", Giang Cảnh Di không tiếc lời khen ngợi.
Hứa Tinh 'hừ' một tiếng, không để ý đến anh, cầm bát thuốc, một hơi cạn sạch.
Giang Cảnh Di thấp giọng cười, "Anh còn đang định đút cho em từ từ uống, không ngờ Tinh Bảo Nhi giỏi vậy, một hơi đã uống hết rồi"
Cất bát thuốc ra xa, Giang Cảnh Di lột bỏ vỏ kẹo, ngậm trong miệng. Xoay cằm Hứa Tinh, nhẹ nhàng hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-hao-mon-that-ngot/936165/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.