Tất cả đều cần tiến hành theo chất lượng, thật giống như nước ấm luộc ếch xanh vậy. Nếu là lập tức thả vào nước nóng bỏng, vậy con ếch kia có thể còn có thể nhảy nhót một lúc, sau đó chạy trốn chầu trời, nhưng nếu như đun nóng một chút xíu, vậy thì rất có thể trước khi con ếch kia sẽ kịp phản ứng cũng đã luộc chết nó.
Ở trong mắt Diệp Bội và Diêu Cẩn, Trang Nghiêm chính là con ếch, hoặc giả nói là động vật hung ác hơn so con ếch. Bởi vì lúc con ếch thoáng cái bật ra ở trong nước nóng thì không có tính công kích, nhưng Trang Nghiêm lại có tính công kích. Hơn nữa, tính công kích này còn không phải là một chút hai chút.
Nếu như chỉ là tham ô nhận hối lộ, ảnh hưởng đối với Trang Nghiêm cũng sẽ không lớn lắm, nếu không hiện tượng tham ô ở nước Hoa cũng sẽ không mạnh mẽ như vậy. Diệp Bội và Diêu Cẩn cũng chưa từng nghĩ tới dùng một chuyện này đã kéo Trang Nghiêm xuống ngựa, bởi vì bọn họ đương nhiên cũng chuẩn bị một món quà lớn.
Bên trong một căn phòng, một nam sinh mười lăm mười sáu tuổi ngồi trước mặt máy vi tính, đôi tay gõ thật nhanh ở trên bàn phím, nhưng ánh mắt cũng không nhìn bàn phím, thuần túy là (touch-type) đánh đui.
"Tiểu Hạo, sao rồi?" Diệp Bội căng thẳng hỏi, nam sinh này không phải là người khác, chính là con trai cô út Diệp Bội. Bây giờ người này gọi là Diệp Hạo.
"Chị à, chị cứ thoải mái đi." Diệp Hạo không ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-cung-quan-gia/2579138/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.