“Tiểu Cẩn, Tiểu Cẩn.” Tiếng kêu gào này thật sự gọi là vang dội toàn thôn.
Diêu Cẩn vội vàng chạy ra ngoài, anh quen thuộc đường nơi này, nhưng lại quên mất cha mẹ anh cũng không phải quen lắm, lúc gọi điện thoại cũng chưa từng nói về chuyện này.
Diệp Bội cũng chạy theo sát Diêu Cẩn ra ngoài,trong khi để cho mẹ cô ngẩn ra ở nhà, rất nhanh thì trở lại, mẹ của cô mang thai, thật sự là cô không hy vọng bà quá khẩn trương, quá lo lắng: “Mẹ, không sao đâu, mẹ ở nhà là được rồi, rất nhanh con sẽ trở lại, con cũng sẽ dẫn bọn họ tới.”
Hôm nay là tối thứ bảy, vốn là theo Diêu Cẩn và cô dự tính có lẽ là phải ngày mai cha mẹ của Diêu Cẩn mới tới, thế nhưng hôm nay đã đến, việc này nói rõ thật sự là cha mẹ của Diêu Cẩn rất quan tâm Diêu Cẩn, hơn nữa có lẽ là tối hôm qua sau khi biết tin tức đã đi suốt đêm tới.
Lúc Diệp Bội chạy đến thì Diêu Cẩn đã tìm được cha mẹ của anh, không chỉ có ba Diêu Cẩn, ngay cả mẹ anh cũng tới rồi.
“Mẹ, con đã nói rồi mẹ đừng lo lắng, chạy tới như vậy nếu như đã xảy ra chuyện gì thì con làm thế nào?” Nghiêm mặt, lúc này Diêu Cẩn thật sự không giống như một đứa bé chín tuổi.
“Tiểu Cẩn, là mẹ lo lắng con, cho nên mới gấp gáp tới đây, hơn nữa chúng ta thật sự không sao, mẹ với ba con thay nhau lái xe, cho nên con không cần phải sợ chúng ta lái mệt mỏi.” Không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-cung-quan-gia/124803/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.