Đông!
Hai chân Tôn Gia Nhạc chạm đất, từ thiên đường trở lại nhân gian.
“Anh ta đi rồi”. Quan Chính Bình chỉ chỉ phương hướng Hà Hữu Nhân rời đi, sửa lại vạt áo xố xếch vì ôm cô.
“À”. Tôn Gia Nhạc nhìn bóng lưng Hà Hữu Nhân một cái, ánh mắt liền trở lại trước lồng ngực bằng phẳng của Quan Chính Bình.
Anh có lẽ có rèn luyện thân thể, cơ ngực thật cứng như đạn loại Q ấy!
“Ánh mắt cô có vấn đề sao? Sao lại vừa ý loại đàn ông này?”. Quan Chính Bình lùi lại một bước, hai tay đan trước ngực truy hỏi.
“Có trời đất chứng giám”. Tôn Gia Nhạc lắc đầu lia lịa, đến nỗi búi tóc cũng trở nên hỗn loạn: “Bọn tôi mới hẹn hò mấy lần, ngay cả cầm tay cũng chưa thì tôi phát hiện anh ta không bình thường, nói chia tay với anh ta. Sau đó, anh ta liền trở thành như thế”.
“Cho tới lúc xác định được anh ta đã hết hi vọng, tôi sẽ đưa đón cô đi làm”. Quan Chính Bình nhíu mày nói: “Có trời mới biết những gì chúng ta vừa mới nói anh ta có nghe lọt hay không”.
“Anh là người bận rộn, không cần tốn công quan tâm loại chuyện nhỏ nhặt này”. Thế nhưng, lời của anh thật là khiến cho người ta cảm động muốn chết.
Tôn Gia Nhạc nhìn khuôn mặt kiên định của anh, miệng cô cong lên, cảm giác ấm áp khi được người khác bảo vệ nảy sinh trong lòng.
“Tôi bảo vệ người của mình”. Anh nói.
Tôn Gia Nhạc thở dốc vì kinh ngạc, sau lưng mồ hôi lạnh đột nhiên chảy ròng ròng.
“Chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8164/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.