Văn phòng Tổng giám đốc công ty xây dựng Song lâm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai đối tác đang bàn chuyện làm ăn là Quan Chính Bình và Hoàng Quốc Phú.
Chủ tịch Hoàng Quốc Phú năm nay đã hơn năm mươi tuổi , lúc này khuôn mặt đỏ bừng, phẫn nộ trừng mắt nhìn Quan Chính Bình phía đối diện.
Tổng giám đốc Quan Chính Bình 36 tuổi thì mặt không chút biểu tình nhìn thẳng ông ta.
“Chú không đồng ý! Nơi đó phía trước không gần khu dân cư, sau không có cửa hàng, mua lại thì có thể làm được gì chứ? Thuê lại thì còn nói được.” Hoàng Quốc Phú lớn tiếng nói.
“Nếu như trước không gần khu dân cư, sau không có cửa hàng, vậy chứng tỏ giá sẽ không đắt. Cho dù công ty không muốn bỏ tiền đầu tư thì ngân hàng cũng sẽ đồng ý cho vay.”Quan Chính Bình
Đẩy chiếc kính gọng vàng, đôi mắt đen lợi hại tỏ ý không thoả hiệp.
“ Ngay cả ngân hàng cháu cũng đã hỏi đến rồi? Rõ ràng là không để chú vào trong mắt”. Hoàng Quốc Phú nghe xong càng tức giận hơn, giọng bỗng chốc cao lên không ít:” Chú là chủ tịch, cháu là Tổng giám đốc, cháu có biết đến tôn ti trật tự nữa không hả?”
“Chú Hoàng”. Môi Quan Chính Bình cong lên, giọng điệu lạnh lùng giống hệt khuôn mặt:” Chú cất nhắc cháu vào Song Lâm có lẽ cũng hiểu rõ hơn ai hết cháu là người không làm việc gì mà không chắc chắn. Nếu như cháu đề nghị mua lại mảnh đất đó thì chắc chắn trong lòng đã có chuẩn bị kỹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8163/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.