Ba tên hắc y nhân nhìn nhau một cái, ai nấy đều hiểu ý trong mắt đối phương, lập tức mũi chân điểm nhẹ, một chiêu "yếu t.ử phiên thân" (chim ưng lộn mình) định chạy trốn.
Nào ngờ chúng vừa mới nhảy người lên, bỗng nhiên trên trời giăng xuống một tấm lưới lớn, hốt trọn cả lũ vào trong.
Mục Thiệu Lăng hừ lạnh một tiếng: "Thật là không tự lượng sức mình."
Đám thủ hạ đã quen tay tiến lên tháo khớp hàm của chúng, lại lấy ra độc d.ư.ợ.c giấu trong răng hàm.
Mục Thiệu Lăng ngáp một cái: "Thật là vô vị, vốn dĩ còn tưởng các ngươi hôm nay có thể làm bản vương vui vẻ một chút, không ngờ t.ử sĩ do đại nhân các ngươi dốc lòng bồi dưỡng cư nhiên cũng chỉ có trình độ này. Thôi vậy, một tên hoạn quan thì có thể có kiến thức gì chứ?"
Ba tên hắc y nhân nghe thấy hai chữ "hoạn quan", sắc mặt bỗng nhiên cực kỳ khó coi.
Mục Thiệu Lăng thấy vậy liền bật cười: "Sao thế? Lẽ nào các ngươi cũng là... hoạn quan?"
Nhìn sắc mặt khó coi đến cực điểm của ba kẻ này, hắn bỗng thấy tâm trạng rất tốt: "Đại nhân nhà các ngươi cũng thật thú vị, bản thân không có giống, kéo theo cả đám người bên cạnh cũng không có giống luôn, hèn chi lại bị bản vương bắt giữ một cách dễ dàng như thế."
Khả năng chọc tức người khác của Mục Thiệu Lăng quả là đệ nhất, nhìn ba kẻ kia mắt muốn nứt ra vì giận, hắn mãn nguyện quay lưng vào phòng đi ngủ.
Quan Hoài Viễn lập tức cầm đèn l.ồ.ng đi theo sau, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302113/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.