Thỉ Trung nói xong, căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Mồ hôi lạnh trên trán Thỉ Trung dần dần chảy xuống, mùi đàn hương nồng nặc trong phòng cứ xộc vào mũi hắn, nhưng vẫn không thể làm lòng hắn bình tâm lại.
Ngụy Mậu Công chậm rãi lên tiếng: "Chuyện là như vậy sao?"
Dao cùn cắt thịt mới là đau nhất, giọng điệu không nhanh không chậm này của ông dường như khiến Thỉ Trung nhớ lại những chuyện rất đáng sợ.
Hắn rùng mình một cái, trực tiếp quỳ sụp xuống đất: "Đại nhân bớt giận, người đàn bà đó căn bản chưa từng thấy người của chúng ta, dẫu có bị bắt đi cũng không nói ra được điều gì đâu ạ."
Ngụy Mậu Công khẽ hừ một tiếng: "Ngươi tưởng ai cũng ngu xuẩn như ngươi sao? Chắc chắn không bị chúng bắt sống kẻ nào chứ?"
Thỉ Trung không dám lên tiếng, hắn không dám chắc chắn, lúc họ đến thì cả miếu Thành Hoàng đều đã bị người ta thiêu rụi...
Ngụy Mậu Công lại nói tiếp: "Đồ ngu xuẩn."
"Người đàn bà đó không thể giữ lại nữa."
Thỉ Trung hiểu ý ông, lập tức đáp một tiếng.
Ngụy Mậu Công nói tiếp: "Được rồi, lui xuống nhận phạt đi!"
Sống lưng Thỉ Trung đã hoàn toàn cứng đờ, nhưng lại không dám cầu xin ông tha thứ, chỉ an phận đáp một tiếng "vâng", rồi túm lấy vạt áo đứng dậy, nhẹ chân nhẹ tay lui ra khỏi phòng.
Thỉ Trung vừa ra tới đại môn, định đi làm việc thì vừa vặn đụng mặt A Đại.
A Đại nhiệt tình chào hỏi hắn: "Thỉ công công, lâu rồi không gặp nha! Ngài vẫn khỏe chứ?"
Hắn vừa nói vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302112/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.