Mục Thiệu Lăng dừng cây b.út trong tay lại, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, cười lạnh nói: "Ta thấy ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!"
Thôi Nghị lúc này cả người đều cứng đờ, hắn quỳ trên mặt đất không nói lời nào, không chắc chắn Yên Vương có thực sự có bằng chứng hay không.
Đến tận bây giờ hắn vẫn có chút không hiểu nổi, hắn chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ bé không đáng kể, sao một nhân vật ngày đêm trăm công nghìn việc như Vương gia lại có thời gian chú ý đến hắn? Điều này khiến hắn thực sự không hiểu được, mối liên hệ duy nhất giữa hắn và Vương gia chính là con trai hắn, lẽ nào thực sự là bị con trai kéo xuống nước?
Trong lòng hắn lo lắng không thôi, nếu việc con trai phạm phải mà có thể liên lụy đến cả nhà, e rằng không phải là chuyện nhỏ, bây giờ hắn phải làm sao đây?
Chỉ nghe Vương gia ngồi ở vị trí thượng thủ mở miệng phân phó: "Người đâu! Mau mang nhân chứng lên cho ta!"
Thôi Nghị nghe thấy còn có nhân chứng, trong lòng lộp bộp một cái.
Rốt cuộc là kẻ nào đã bán đứng hắn? Mấy con châu chấu trên cùng một sợi dây kia chắc hẳn sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Chẳng mấy chốc, ngoài cửa đã truyền đến tiếng của thị vệ: "Bẩm báo Vương gia, nhân chứng đã được đưa tới!"
"Dẫn nàng ta lên!"
Thôi Nghị không tài nào nằm phục được nữa, hắn hơi rướn người nhìn về phía sau, muốn xem rốt cuộc là kẻ khốn khiếp nào đã hại mình rơi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302034/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.