Quách Thuận nghe lời này, lập tức đại hỉ, vội vàng quỳ xuống dập đầu với ông ta: "Lão gia đại ân đại đức, tại hạ khắc cốt ghi tâm!"
Đợi Quách Thuận đi rồi, Thôi lão gia mới sai người gửi một phong thư cho Huyện thái gia Lưu Thư Vinh, hẹn tối nay cùng đến Hồi Xuân Lâu nhâm nhi vài chén.
Thông thường, Lưu Thư Vinh đều sẽ trực tiếp nhận lời, nhưng lần này, ông ta cư nhiên lại từ chối, điều này khiến Thôi Nghị rất bực bội.
"Cái gì? Hắn cư nhiên không đến? Chút mặt mũi này cũng không nể lão phu sao?! Hắn có nói là vì sao không?"
Hạ nhân biết ông ta đang nổi hỏa, nhưng lúc này cũng buộc phải trả lời: "Huyện thái gia không nói, chỉ là lúc nô tài ra khỏi cửa, có một tiểu lại nói khẽ với nô tài rằng, bảo ngài những ngày này nên thu liễm một chút."
Thôi Nghị nghe xong, tức giận trực tiếp đá một nhát vào cái ghế: "Đều là cái thứ gì không biết, trước kia lúc Thanh Quân nhà ta được việc trước mặt Vương gia, bọn họ từng người một đâu có bộ dạng này. Giờ thấy con ta gặp chuyện, từng đứa đều hận không thể cách xa nhà ta ra! Thật sự tưởng tiền nhà ta đều là khơi khơi mà lấy chắc? Chọc giận lão t.ử, một đứa lão t.ử cũng không để chúng yên ổn đâu!"
Hạ nhân bên cạnh thấy ông ta phát hỏa cũng không dám khuyên, chỉ hận không thể hạ thấp sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất.
Thôi Nghị đập phá một đống chén trà mới dần dần nguôi giận, lại nói với hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302033/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.