Phải tốn rất nhiều sức, nàng mới lật người đó lại được. Khi nhìn rõ khuôn mặt, Tô Cửu Nguyệt càng bất ngờ hơn.
“Hoàng lão gia?!”
Hoàng lão gia sao lại ở đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Nàng gọi hồi lâu, người đó vẫn không tỉnh lại. Nàng run rẩy đưa tay đặt lên mũi ông, cảm nhận hơi thở yếu ớt của đối phương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thật là hù c.h.ế.t nàng rồi!
Nàng học theo cách bà nội dạy hồi nhỏ, dùng sức bấm vào nhân trung Hoàng Hộ Sinh. Hoàng Hộ Sinh mới từ từ tỉnh lại.
Vừa mở mắt đã thấy một cô gái xinh đẹp tỏa sáng nhìn mình, ông tưởng mình may mắn được tiên nữ đi qua cứu rồi!
Lúc ông còn đang mơ hồ, tiên nữ lên tiếng: “Hoàng lão gia! Ông sao lại ở đây?”
Suy nghĩ của Hoàng Hộ Sinh mới dần trở lại, nhớ ra cô bé trước mặt là ai: “Tô... Tô Cửu Nguyệt?”
Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu, nhẹ nhàng ừm một tiếng: “Ông gặp chuyện gì sao?”
Hoàng Hộ Sinh lắc đầu. Đúng lúc Tô Cửu Nguyệt chờ ông nói tiếp, ông đột nhiên trợn mắt trắng, nghiêng đầu ngất đi lần nữa.
Tô Cửu Nguyệt nhìn quanh, cũng không thấy người qua đường xung quanh. Nàng lại đưa tay sờ trán Hoàng Hộ Sinh. Nhiệt độ nóng bỏng ở đầu ngón tay làm nàng rụt tay lại ngay lập tức.
Người này e rằng đã bị lạnh cả đêm ở đây, nên mới phát sốt.
Hoàng lão gia là hy vọng của Ngô Tích Nguyên trong tương lai, nàng đương nhiên không thể bỏ mặc ông một mình ở đây tự sinh tự diệt.
Tô Cửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301915/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.