Tô Cửu Nguyệt thở dài, quay người vào phòng.
Trước cửa sổ đặt một cái bàn nhỏ, trên đó có b.út mực và một vài cuốn sách, đều là của Ngô Tích Nguyên trước kia dùng.
Ngô Tích Nguyên lúc này đang ngồi trước cửa sổ đọc sách, lưng thẳng tắp, có vẻ rất chăm chú.
Tô Cửu Nguyệt rất lạ: “Anh biết chữ sao?”
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, ánh mắt rất phức tạp.
Chỉ thấy anh lắc đầu, giọng trầm buồn: “Không biết...”
Đúng lúc Tô Cửu Nguyệt muốn trêu anh vài câu, anh lại buồn bã bổ sung một câu: “Nhưng tôi cảm thấy tôi nên biết... chỉ là tôi... không nhớ ra...”
Đột nhiên cả người anh không ổn nữa, hai tay ôm đầu, mặt đỏ bừng: “Đau đầu... không nhớ ra... tôi không nhớ ra gì hết...”
Tô Cửu Nguyệt giật mình, vội vàng chạy tới ôm lấy anh: “Tích Nguyên, anh sao vậy? Anh đừng làm tôi sợ!”
Ngô Tích Nguyên vẫn không ngừng kêu đau đầu. Tô Cửu Nguyệt chỉ có thể ôm anh dịu dàng an ủi.
“Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa, Tích Nguyên bây giờ đã rất giỏi, chuyện trước kia quên rồi thì quên đi.”
Sơn Tam
...
Qua một lúc lâu, Ngô Tích Nguyên mới yên tĩnh lại.
Tô Cửu Nguyệt múc t.h.u.ố.c đang hâm nóng trên lò, rót ra một bát, nhìn anh uống xong, mới đắp chăn cho anh, để anh ngủ.
Nàng nhìn mầm tỏi đã nảy mầm đặt ở đầu giường, chống cằm lâm vào suy tư.
Vì nhiệt độ trong phòng có thể làm tỏi nảy mầm, vậy nếu nàng trồng rau xanh các loại cũng có thể đúng không? Tô Cửu Nguyệt nghĩ vậy, liền đi đến phòng chứa đồ tạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301914/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.