Tô Tố Như mặt đã dại đi, vừa vì đau, vừa vì sợ hãi và kinh hoàng.
Đường Thanh Minh trái lại cực kỳ hưởng thụ cái cảm giác này. Bà ta cười sằng sặc như điên, khác hẳn với bộ dáng tao nhã thường ngày. Có lẽ bà ta đã kìm nén mấy chục năm, hoặc cũng có thể do Lục Tư Phàm trao cổ phần cho Lục Thiếu Quân khi phần thắng tưởng như đã ở trong tay mình đã đâm cho bà ta một nhát dao, một sự đả kích chí mạng.
“Hôm nay chúng ta cùng ôn chuyện cũ. Chừng nào ôn xong chuyện bà chết cũng chưa muộn.” Đường Thanh Minh rít lên qua kẽ răng, ánh mắt trắng dã đầy hận thù nhìn Tô Tố Như.
“À quên, trước khi kể chuyện tôi muốn tặng cố nhân một món quà nữa.” Vừa nói, Đường Thanh Minh lại chầm chậm lấy trong áo ra một chiếc bình ngọc nhỏ, to chừng một ngón tay, giống như kiểu bình đựng thuốc bột ngày xưa. Tô Tố Như vừa liếc qua, trong lòng rét lạnh, nỗi sợ hãi cũng dâng theo.
“Bà làm gì?” Tô Tố Như nhìn lọ thuốc đầy kinh hoàng.
“Chuyện này mà bà cũng hỏi tôi sao? Tôi là được bà dạy mà. Khổ nỗi tôi lại không có nhiều cơ hội để thử thuốc giống như bà. Lục Thiếu Quân không có số hưởng giống như Thiếu Hoa, đường con cái đúng là…”
Đường Thanh Minh cười điên dại, lọ thuốc chầm chậm bị bà ta đổ xuống sàn. Thứ bột trắng xóa bay nhẹ trong không khí rồi rơi vào lò than khiến ngọn lửa bùng lên vô cùng quỷ dị.
Tô Tố Như đau lòng muốn ngất đi, bà ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653669/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.