“Đỗ Hiểu Linh!”
Đỗ Hiểu Linh giật mình quay lại. Là Lục Tư Phàm. Anh ta nheo mắt nhìn cô lại liếc đến bản thiết kế trên tay cô.
Theo phản xạ Đỗ Hiểu Linh đưa tay ra sau, che giấu bản thiết kế trên tay mình. Cô biết lúc này Lục Tư Phàm là đối thủ lớn nhất đối với đoàn đội của Lục Thiếu Quân.
“Ha ha. Đây chỉ là bản thiết kế bỏ đi thôi, sao có thể có uy hiếp gì với cậu ta chứ.” Lục Tư Phàm cười hà hà. Trong lời nói còn có chút trào phúng.
Đỗ Hiểu Linh biến đổi sắc mặt, liếc nhìn một cái bản thiết kế một lần nữa, lòng cũng dâng lên nghi ngại.
Lục Tư Phàm ngay lập tức nhận ra biểu hiện này của cô. Anh nhấc tay cô lên, trên tay cô vẫn là tập tài liệu:
“Đỗ Hiểu Linh, trên tay cô là một bản thiết kế tồn tại rất nhiều vấn đề chính cô cũng thấy phải không? Nếu tôi đoán không lầm cô đang muốn đi gặp cậu ta để hỏi chuyện này. Thật ra, đây chính là bản lúc trước Lục Thiếu Quân ưng ý, nhưng mà sau này tôi thừa nhận rằng có sự tinh tế của cô mà cậu ta trở nên có mắt nhìn hơn, mới nhận thấy phương án này có vấn đề mà bỏ đi. Vấn đề phơi bày trước mắt như vậy, cô không nên suy nghĩ một chút sao?”
Đỗ Hiểu Linh không hiểu lắm cách nói mập mờ của Lục Tư Phàm, trong lòng càng mơ hồ Lục Thiếu Quân vì sao lại đưa cho cô bản thiết kế lỗi như thế và yêu cầu làm mô hình mẫu.
“Đó, thấy chưa? Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653636/chuong-39.html