“Mẹ!”
Từ bên ngoài, cánh cửa phòng bật mở. Ánh đèn trong phòng sáng lên. Tiểu Thành chạy như bay về phía mẹ. Đôi mắt ngây thơ sợ hãi nhìn quanh.
“Mẹ ơi!” Tiểu Thành run rẩy khi nhìn thấy khuôn mặt mẹ mình hằn in vết ngón tay toàn máu.
Đỗ Hiểu Linh nghe tiếng con trai, cả người run rẩy ôm chặt lấy con, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng.
“Mẹ, mẹ có sao không? Mẹ đau ở đâu?”
Tiểu Thành không ngừng hỏi. Từ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé nước mắt đã phủ kín.
Lục Thiếu Quân nheo mắt một bên, cơn đau trên đầu khiến anh choáng váng muốn ngã xuống.
“Cậu chủ!” Lâm Duy Kiên cũng đã xuất hiện ngoài cửa.
Cả hai huyên náo đến mức này người làm trong nhà cũng bị dọa cho tỉnh lại hết nhưng đều không dám bước vào.
Lâm Duy Kiên nhìn máu trên đầu Lục Thiếu Quân vội vã đỡ lấy anh.
“Cậu chủ. Tôi đưa cậu đi băng bó.”
Đỗ Hiểu Linh lúc này mới hoàn hồn lại, nhận ra Lục Thiếu Quân bị mình làm bị thương nặng như vậy, vội vã tiến lại, tay chắp lại như muốn van xin.
Lục Thiếu Quân cười khểnh một tiếng, khuôn mặt nhợt nhạt, chán ghét:
“Tránh ra!”
Nói xong, anh theo Lâm Duy Kiên ra khỏi phòng, tới một căn phòng khác.
Lâm Duy Kiên liếc sàn nhà một cái, đi qua người Hạ Quân Dao ra hiệu.
“Vâng!” Hạ Quân Dao lí nhí đáp, nhanh chóng vào thu dọn.
Lúc này, Đỗ Hiểu Linh gần như tỉnh táo hoàn toàn, cô xòe hai bàn tay của mình ra, ôm lấy khuôn mặt. Ánh sáng phản chiếu trên món đồ trang trí kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653634/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.