Châu Âu, nước P.
Trong căn phòng được trang trí theo phong cách hoàng gia châu Âu, ngoài bệ của sổ, một cô gái mái tóc ngang lưng, buộc cao lên, đôi mắt trong sáng, mặc một bộ đồ đen đang ném một cái túi xuống.
“Chị Du Lan, cô thế này thì em sẽ bị ông chủ đuổi việc mất.”
Bên cạnh, một cô gái nhỏ luống cuống, khuôn mặt khổ sở nỗ lực thuyết phục.
“Tuyết Nhu, lát chị đi, em uống hết cốc nước kia, đảm bảo không ai đuổi việc em.” Trần Du Lan vừa nói, vừa chỉ vào cốc nước trên bàn.
“Thứ này là gì?” Khương Tuyết Nhu có phần không hiểu hỏi.
“Thuốc ngủ. Ba chị có hỏi, em nói chị lừa em cho em uống thuốc ngủ, như vậy sẽ không ai có thể mắng em được nữa.” Trần Du Lan nói nhanh, vừa nói vừa đưa tay buộc chặt cái dây được bện từ vải rèm cửa vào một cái tủ.
Khương Tuyết Nhu khuôn mặt vẫn đầy lo lắng nói:
“Nhưng…”
“Nhưng cái gì? Không lẽ em muốn cản chị chạy đi vì tình yêu của mình sao?” Trần Du Lan nói, mỉm cười trấn an Khương Tuyết Nhu.
Du Lan lau mồ hôi trên trán, ngẩng mặt lên, lộ ra một cái cổ cao trắng ngần. Dưới ánh sáng mờ tỏ, khuôn mặt nhỏ ấy càng tinh xảo tuyệt đẹp.
Trần Du Lan cầm cốc nước tiến về phía Khương Tuyết Nhu, không chờ đối phương nói thêm gì lập tức đưa lên miệng cô bé giúp việc. Khương Tuyết Nhu miễn cưỡng nuốt xuống.
“Tốt. Vậy chị đi đây.”
Nói xong lời này, Trần Du Lam đu dây đi xuống. Đêm đã về khuya lắm, mọi người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653625/chuong-28.html