Hạ Cẩn Mai có cảm giác hai má mình đỏ lên.
Môi mím lại, cô chẳng biết phải nói gì với đối phương cả.
“Sao lại không nói gì nữa?”
Vương Tuấn Dương cong môi nói.
Hạ Cẩn Mai hai mắt nhìn về phía Vương Tuấn Dương không dám rời đi nhưng môi mím chặt, trán nhăn lại, lòng tự rủa, sao Vương Tuấn Dương tính tình thời gian này lại có nhiều thay đổi đến thế, lúc nóng lúc lạnh, không biết thế nào mà lân.
Vương Tuấn Dương thấy Hạ Cẩn Mai hồi lâu không nói gì lại nhìn cái sống mũi cao thẳng của cô hơi chun lại, có một cảm giác đáng yêu không nhịn được bèn đưa tay cọ nhẹ vào mũi cô: “Không trốn được, cũng không nói gì, em cũng ngang bướng quá nhỉ? Hạ Cẩn Mai bị sờ vào mũi bất ngờ thì theo phản xạ thu người lại.
“Vương Tuấn Dương! Nửa đêm anh muốn dọa ma ai chứ?”
Hạ Cẩn ai cạy miệng mãi mới dám nói thành lời.
Vương Tuấn Dương bật cười: “Dọa ma? Em có thấy ma nào đẹp như tôi không? Em cũng quá khiên cưỡng rồi đấy!”
Hạ Cẩn Mai lại lần nữa đỏ bừng mặt.
Bị nhắc lại khoảnh khắc mình nhìn trộm anh của cô khiến Hạ Cẩn Mai thấy xấu hổ vô cùng.
“Anh đừng có ảo tưởng sức mạnh, anh đẹp cái gì chứ?”
Vương Tuấn Dương đưa ánh mắt lưu manh nhìn cô: “Không đẹp sao em nhìn? Tôi thấy em nhìn tôi say đảm lắm mà?”
“Say đắm? Thế nào là say đảm?”
Hạ Cẩn Mai bật cả người dậy lên tiếng phản đối.
“AI”
Hạ Cẩn Mai không ngờ được cùng lúc ấy Vương Tuấn Dương lại cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-anh-chi-co-mot-ma-thoi/1096140/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.