Dù đã là cuối tháng tư nhưng ban đêm vẫn còn hơi se lạnh. Trên bầu trời treo vầng trăng khuyết, ánh trăng nhợt nhạt lạnh lẽo thê lương chiếu vào mái hiên của Khôn Ninh Cung, kéo dài hơn những bóng người thỉnh thoảng ra vào. Trong Tây Noãn các, Chương Hàm ngồi bên mép giường đút từng muỗng cháo cho Phó thị mới tỉnh lại. Đút được nửa chén, thấy Phó thị lắc lắc đầu, nàng bèn đặt chén sang một bên rồi nhẹ nhàng lau miệng cho Phó thị, xong xuôi mới nhẹ giọng hỏi: "Mẫu hậu muốn dùng thêm chút gì không ạ? Thần tức sẽ sai người đem tới."
"Nào có thèm ăn gì đâu, cả ngày mơ màng chẳng biết giờ giấc, còn phải khiến các con vất vả chăm sóc."
"Sao mẫu hậu lại nói như vậy, đây là chuyện chúng con nên làm. Nếu Thái Tử điện hạ không bận rộn công việc giám quốc thì cũng muốn ngày ngày hầu bệnh bên giường."
Phó thị nghe vậy hơi mỉm cười. Nhìn Chương Hàm một lát, bà đột nhiên hỏi: "Mấy ngày qua Thiện Chiêu vẫn thỉnh thoảng lại đây, nhưng hầu hết thời gian ta chỉ thấy con, Thiện Ân và Lục thị, sao không thấy bóng dáng Thiện Duệ?"
Hoàng Hậu bệnh nặng mà vẫn nhạy bén như vậy, Chương Hàm không khỏi thầm than, trên mặt lại cố giữ vẻ thản nhiên đáp: "Mẫu hậu vẫn luôn nhớ thương Tứ đệ phải không ạ? Mấy ngày nay trong phủ Yến Vương Tứ đệ muội hoài thai có chút không khỏe, luôn nôn mửa vô lực. Tứ đệ phải chạy hai đầu, thường khi tiến cung tới thăm mẫu hậu thì ngài còn ngủ, cho nên mẫu hậu mới không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hoa-phu-quy-phu-thien/4604409/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.