"Cả cậu cũng vậy, nhất định phải nắm thật chắc cơ hội lần này, đừng có lười biếng." Huấn luyện viên đầu trọc quay đầu lại nói với Hứa Thâm.
Hứa Thâm gật gật đầu: "Vâng."
Buổi chiều, huấn luyện lại diễn ra như thường lệ.
Hạ Tĩnh Tương đưa mắt nhìn Hứa Thâm bên người, lại phát hiện vẻ mặt cậu thiếu niên này vẫn như thường ngày. Bỗng nhiên cô nhớ lại những lời huấn luyện viên từng nói lúc trước. Hắn và khư thú đã sống chung trong ba tháng. . . Không cần nghĩ cũng biết, đây tuyệt đối là một trải nghiệm cực kỳ bi thảm, thậm chí còn là ác mộng, nhưng dường như hắn cũng không có phản ứng quá lớn.
"Cậu đi đâu đấy?" Hạ Tĩnh Tương kêu lên.
"Tôi đi xem những người khác luyện kiếm." Hứa Thâm quay đầu, hơi nghi hoặc nói.
Hạ Tĩnh Tương chăm chú nhìn hắn một cái, sau đó nghiêm mặt lạnh lùng nói: "Vừa rồi cậu cũng nghe được những lời huấn luyện viên nói rồi. Vì vậy trong ba ngày này, cậu phải thuần thục nắm giữ mở ra đóng vào Khư Nhãn. Hôm nay khư lực của cậu đã hao hết, cho nên tuyệt đối đừng tiếp tục thử luyện tập một mình nữa, chờ tới ngày mai tôi sẽ dạy cậu."
"Ừm." Hứa Thâm gật đầu.
Hạ Tĩnh Tương khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy một tia bất đắc dĩ và phiền toái, lại vẫy tay nói: "Được rồi, cậu đi đi."
Hứa Thâm khẽ gật đầu, không nói điều gì nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
"Thực sự không nhìn ra được, nhóc con này lại có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577487/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.