Hai người xuyên qua đoạn hành lang trống rỗng, sạch sẽ của sở nghiên cứu, Đặng Phong lại đưa Hứa Thâm đi tới bên trong, dừng lại phía trước một khung cửa có hai cánh. Gã đẩy cửa ra, bên trong sáng ngời, có khá nhiều bóng dáng mặc áo khoác màu trắng, đang đứng thao tác phía trước những đài thiết bị có hình thù kỳ quái.
Trong số đó có một vài thiết bị được đặt riêng tại gian phòng với vách ngăn bằng thủy tinh trong suốt, đứng ở bên ngoài cũng có thể thấy rõ tình huống bên trong.
Mà ở phía trước những cỗ máy móc kia, lại có một đống chồng chất những thứ khiến người khác phải hoảng sợ.
Những khối thịt màu đỏ tươi, cái đầu của một loài thú nào đó, phần tứ chi cứng ngắc mà sắc bén bị bẽ gãy. . .
Còn có những cái chai, bên trong đựng đầy các loại côn trùng đang mấp máy vặn vẹo.
Hứa Thâm hít một hơi thật sâu. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn vừa cảm thấy vô cùng khủng bố vừa cảm thấy cực kỳ mới mẻ, nhưng vẻ mặt hắn vẫn đờ đẫn, không mang theo một chút biểu cảm nào.
"Huấn luyện viên? Anh tới nơi này làm gì. . . À, đưa người mới tới đây phải không?"
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu trắng đã chú ý tới hai người, chờ tới khi người nọ nhìn thấy dáng vẻ của Hứa Thâm, đã hiểu hết mọi chuyện rồi đi tới.
Lại nói, đại đa số những vụ dân có thể đi vào nơi này, đều là thành viên mới tới.
"Anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577453/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.