Trong lòng thiếu niên ấy chấn động, nhưng vẻ mặt cậu lại đờ đẫn, tựa như không cảm giác được điều gì.
Sở Bạch không hề dừng lại, hắn cực kỳ cẩn thận bổ thêm hai kiếm nữa, hoàn toàn xẻ thân thể Dục Ma Cơ ra, phải xác nhận nó đã triệt để chết đi, hắn mới yên tâm được
Lập tức, ánh mắt hắn có chút phức tạp nhìn về phía thiếu niên vụ dân đang ngồi bên cạnh chiếc bàn ăn hư hoá.
"May mắn cậu ta là vụ dân, không nhìn thấy, cũng không nghe thấy, càng không cảm nhận được sự tồn tại của khư, nếu không. . .”
“Đã sớm nổi điên rồi!" Triệu Thanh Miên bên cạnh bổ sung thêm.
Hắn quét mắt nhìn bốn phía phòng khách hư hoá, chỉ thấy từng đống từng đống thi thể và khung xương hư thối chồng chất ngay sát tường, da đầu lập tức run lên, lòng còn sợ hãi nói: "Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đừng nói là một cậu bé như thế, dù là tôi cũng sắp chịu không nổi. May mắn cậu ấy là vụ dân, có khi không biết cũng là một loại hạnh phúc đó. Phỏng chừng cậu ấu còn cho rằng vị ma ma sớm chiều ở chung với mình, còn mỗi ngày nấu cơm cho mình, vẫn là vị ma ma ngày xưa, không biết. . ."
Hắn lại nhìn về phía gian phòng hư hoá khác, trong giường còn có phân nửa thi thể phụ nữ đã hư thối nghiêm trọng: "Nhưng ma ma thực sự của cậu ấy đã sớm chết rồi, là bị Dục Ma Cơ này ăn mất."
"Hơn nữa nó còn ăn luôn nửa người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577428/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.