Lam Khiên Mạch nói khiến Ngôn Thanh Hạm nghe cũng sững sờ. Thông minh như cô thì sao nghe không hiểu được ý của đối phương nói. Cho dù từ lúc Lam Khiên Mạch tỉnh lại đến giờ hai người vẫn chưa nói đến chuyện phát sinh gần đây nhưng mà, không nói đến cũng không có nghĩa là không phát sinh. Nhất là vì chuyện này mà Lam Khiên Mạch bị tổn thương nhiều như vậy, Ngôn Thanh Hạm cũng không thể đem những kia đơn giản mà ghi nhớ được.
Nghĩ vậy, tầm mắt cô dời đến khuôn mặt tái nhợt của Lam Khiên Mạch, dùng hai tay của mình nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải hơi lạnh của nàng. Cùng người yêu đụng chạm cảm giác lại chân thật mãnh liệt như vậy, dù chỉ là an ủi đơn giản, cũng khiến cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy hạnh phúc, thực tế cô nghĩ tất cả mọi chuyện đều có thời điểm của chính nó.
"Tiểu Mạch, mặc dù em không muốn nói đến chuyện đó nhưng bây giờ chị vẫn phải trịnh trọng nói với em một lời, thật xin lỗi. Em mất tích 20 ngày qua, chị vừa đi tìm em đồng thời cũng nhớ rất nhiều. Chuyện lần này xảy ra như vậy đều do chị sai."
"Vì chị không tin em, mới trúng bẫy của Chiến Mang Tuyền, đẩy quan hệ của của chúng ta đi xa, thậm chí còn để cho nó đổ vỡ. Sau khi biết em mất tích, mỗi ngày chị đều tỉnh ra không ngừng hối hận. Chị không biết bày tỏ tình yêu như thế nào, trước khi gặp em lại chưa từng yêu qua. Chị luôn muốn đối tốt với em, nhưng lại luôn làm ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-to-viet-ai/978769/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.