"Thanh Hạm…" Lam Khiên Mạch thích gọi tên Ngôn Thanh Hạm, bất cứ lúc nào, vô luận chỗ nào, càng không nói nàng đang làm gì, nghĩ gì. Trên thế giới có rất nhiều người trùng tên, mỗi chỗ đều sẽ có một người tên Ngôn Thanh Hạm. Nhưng mà, Ngôn Thanh Hạm thuộc về nàng, cũng chỉ có người này thôi.
Bàn ăn nhà Ngôn Thanh Hạm rất lớn, đều cùng là loại bàn dài trong tiệc lớn ở Mạc gia, vừa lớn lại vừa chắc. Lúc này, cô bị mình đè lên đó, áo lông màu trắng bị mình làm cho nhăn nhúm không chịu nổi, ngay cả váy cũng bị xốc lên không còn nguyên vẹn.
Có lẽ do quá xấu hổ, sau khi nói xong câu đó Ngôn Thanh Hạm cũng không dám nhìn mình, chỉ dùng tay nắm chặt lấy vạt áo, vẻ mặt khẩn trương. Lam Khiên Mạch không nhìn Ngôn Thanh Hạm như vậy, nhưng lại luyến tiếc ngưng lại tiến độ xâm lược. Nàng thực sự muốn nữ nhân này, dù cho mỗi ngày đều gặp mặt, nàng vẫn cảm thấy không đủ.
"Thanh Hạm, em muốn hảo hảo yêu chị." Lam Khiên Mạch nói, chậm rãi cuối đầu xuống, hôn lên cánh môi Ngôn Thanh Hạm. Ở chung với nhau đã lâu, hôn môi là chuyện không còn xa lạ đối với hai người. Chỉ là lúc này Lam Khiên Mạch lại nhạy cảm phát hiện ra Ngôn Thanh Hạm hôn mang theo vào phần khiếp đảm, còn có chút khẩn trương. Vì để cô bình tĩnh lại, Lam Khiên Mạch đưa tay lên vai xoa để an ủi cô, nhẹ nhàng ma sát.
"Tiểu Mạch…" hô hấp không được bình ổn, còn sinh ra vài lần nghiêm trọng cùng lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-to-viet-ai/978735/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.