Hai người chuẩn bị xong đã hơn 4 giờ chiều. Lam Khiên Mạch ra ngoài phòng ngủ nhìn thấy Cát Cát đang ngồi trên sofa như bị kinh sợ vội nhảy vào ổ mèo ngay cả con vịt nhựa cũng quên tha đi. Nhìn thấy nó trừng đôi mắt xanh nhìn chằm chằm món đồ chơi để trên sofa nhưng không dám ra gặm đi. Ngôn Thanh Hạm rất muốn biết Lam Khiên Mạch làm cái gì mới khiến cho Cát Cát sợ đến như vậy.
"Thanh Hạm đang cười trộm cái gì?" thấy Ngôn Thanh Hạm cười rất vui vẻ Lam Khiên Mạch nghi ngờ nói.
"Không có gì, chị chỉ thấy tò mò em chọc Cát Cát cái gì? Hình như nó rất sợ bộ dạng của em."
"Em cũng không phải Cát Cát làm sao biết nó đang sợ cái gì chứ? Thanh Hạm không nên nói em khinh dễ nó. Nhưng em là chủ nhân tốt nhất không có hành hạ nữ nhi của mình. Đến, Cát Cát đến với mẹ nào."
Lam Khiên Mạch ngồi xuống vỗ tay kêu Cát Cát, Ngôn Thanh Hạm nhìn không khỏi khẽ cười một tiếng. Đây rõ ràng là cách bắt chuyện với con chó nhỏ, đối với giống mèo quỷ quyệt như Cát Cát, nó sẽ không dễ dàng bị dụ dỗ mà qua đây. Quả nhiên Cát Cát thấy Lam Khiên Mạch gọi nó như vậy, nó vẫn như cũ không nhúc nhích trốn trong ổ mèo, một bộ lãnh diễm cao quý, không để ý đến bộ dạng người bên ngoài.
"Cát Cát không nghe lời có phải không? như vậy không có tiểu hoàng nha." Lam Khiên Mạch nói cầm lấy con vịt nhựa trên sofa lắc lư qua lại. Nhìn thấy món đồ chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-to-viet-ai/978734/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.