"Ngôn Ngôn! Không phải là bồ bị yêu tinh nào ở Tiêu Tương Các hớp mất hồn rồi chứ hả?"
Những lời nói của Tạ Sương Sương có chút kích động, hai con mắt dường như muốn rơi ra khỏi hốc mắt, trong lời nói còn mang theo hoài không giải thích được như cười trên sự đau khổ của người khác cùng mong đợi. Ngôn Thanh Hạm chỉ nhìn cô một cái, liền cúi đầu xuống uống coffee trước mặt, hoàn toàn không nhìn tới người còn đang xúc động kia.
"Ngôn Ngôn, bồ thật xấu nha! Người ta kích động như vậy, một chút phản ứng bồ cũng không có! Bồ mau nói cho mình biết đi, hôm nay đến Tiêu Tương Các đã xảy ra chuyện gì?" Bản chất nhiều chuyện phá lệ trở nên dũng cảm, mấy lời này đủ thể hiện trên người Tạ Sương Sương. Cô nhìn cái mặt đầy mong đợi kia, cô ấy càng muốn biết, Ngôn Thanh Hạm lại càng không thèm nói cho cô. Nói gì thì mình cũng đã quyết định quên đi Tiêu Tương Các và Lam Thiên Mạch này hoàn toàn, cũng không cần lo tiểu nha đầu không sợ thiên hạ đại loạn này nhắc đến.
"Không có chuyện gì, biết chỗ đó không phải cơ sở trị liệu tâm lí thì đi ra. Ngược lại sao bồ không nói cho mình biết sao lại đến chỗ đó, còn Lăng Vi là ai? Sao bồ lại nói mình tìm cô ấy?"
"À… Ngôn Ngôn." vấn đề nhất thời lại chuyển lên người mình, Tạ Sương Sương ngẩng đầu nhìn cô mỉm cười nhẹ nhàng. Ngôn Ngôn nhà cô tâm càng ngày càng đen, người này sao có thể làm chuyện tàn nhẫn như vậy, lại còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-to-viet-ai/978650/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.