Kumanthong không còn ở bên, Nam cố gắng xoay xở cuộc sống, lèo lái công ty. Điển hình như hôm nay, anh cẩn thận đến kiểm tra công trình một lần nữa trước khi bàn giao cho đối tác vào ngày mai. Đây là hợp đồng mà công ty của Nam rất khó khăn mới có được nên anh đặc biệt để ý. Kể từ khi khởi công đến bây giờ, không hôm nào là anh không có mặt ở đây để động viên công nhân làm việc cho kịp tiến độ. Đến thời điểm này thì mọi thứ đã xong, thế mà Nam vẫn chưa thể an tâm cho đến ngày mai.
- Giám đốc quả là một người cẩn thận… -Người quản đốc đi bên cạnh Nam nói bằng giọng nịnh nọt. -Ngày mai bàn giao công trình rồi mà hôm nay còn xuống tận nơi kiểm tra thế này. Nhưng mà anh cứ yên tâm đi! Mọi hạng mục cơ bản đã hoàn thành rồi, chỉ còn một đoạn tường ở tầng năm là tôi đang cho người sơn lại, nhưng mà, tôi đảm bảo với anh là trước chiều nay sẽ không còn vấn đề gì.
- Sao phải sơn lại? -Nam quay ngoắt sang hỏi, mặt cau lại khó chịu. -Theo kế hoạch, chẳng phải sáng nay công trình nên được nghiệm thu rồi sao?
- Ơ… -Người quản đốc ngơ ngác nhìn Nam. -Chẳng phải tối qua chính giám đốc ra lệnh sửa theo yêu cầu của đối tác ạ?
- Tôi đâu có ra lệnh nào như thế! -Nam há hốc miệng. -Công trình này quan trọng như vậy, nếu có thì chẳng lẽ tôi lại quên?
- Thì…thì… -Người quản đốc thấy thái độ của Nam đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254432/quyen-7-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.