Không biết đã bao lâu trôi qua, nhưng Toàn cảm thấy dài dằng dẵng như đã qua cả một kiếp người. Hắn ôm lấy đầu mình, đau đớn lăn lộn trên bãi đá, vô số đá dăm đâm vào da thịt, chảy máu đầm đìa. Tâm trí hắn bắt đầu mơ hồ, mất kiểm soát, ý nghĩ duy nhất còn sót lại là hắn muốn chết. Sống mà phải đau đớn như này thì thà chết còn hơn. Toàn muốn giải thoát nhưng ngay cả chết hắn cũng không làm được, chân tay hắn lúc này đã hoàn toàn căng cứng, đến như lưỡi, hàm, cũng không cách nào cử động, cuối cùng, thứ duy nhất mà Toàn nghe thấy chính là tiếng trái tim đập càng lúc càng nhanh, càng hỗn loạn của chính hắn.
Thình… thịch… thình… thịch…
Từng tiếng “thình thịch” mỗi lúc một lớn chấn động màng nhĩ Toàn; hai tai, mắt, mũi bắt đầu tứa máu đen. Ban đầu, thất khiếu của hắn chỉ phun ra từng tia máu nhỏ, rồi dần dần, máu chảy thành dòng; da của Toàn bắt đầu nứt toác thành hàng loạt khe nhỏ, máu rỉ ra, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Toàn có thể cảm nhận được trái tim của hắn, bằng cách nào đó, đang không ngừng phình to, chèn ép khiến khung xương ngực, xương sườn vỡ vụn. Mỗi lần trái tim đập, toàn bộ phần ngực của hắn lại phập phồng như mặt trống biến dạng khi dùi gõ vào, rung lên từng hồi.
Lạ lùng là Toàn không cảm nhận được đau đớn. Toàn bộ dây thần kinh cảm giác của hắn đã tê liệt từ lâu. Nhưng, hắn có thể cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254410/quyen-6-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.