Chỉ một lát sau, nhóm người kia đã chạy đến chỗ Gia Huy đang đứng. Một thanh niên biết tiếng Kinh phiên dịch cho Gia Huy nghe đại khái nguyên nhân. Thì ra buôn bên cạnh đang bị một con ma rừng càn quấy, trưa nay người dân trong buôn phát hiện ra một thanh niên bị chết thảm, lại nghe tiếng nhóm Gia Huy mới bắt được một con ma rừng nên bọn họ qua đây nhờ nhóm giúp. Dĩ nhiên Gia Huy không thể từ chối. Anh lập tức chạy lên nhà sàn, thông báo cho Vân Vân và Lan Phương.
Vừa nghe việc một thanh niên bị ma hại, chết rất kinh khủng, cả Vân Vân và Lan Phương vừa sợ hãi nhưng cũng rất căm phẫn. Ba người lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường.
Khoảng mười lăm phút sau bọn họ đã thu dọn xong, đi xuống dưới nhà thì thấy mấy người đến mời họ đi đã dắt sẵn mấy con ngựa đứng chờ. Có lẽ vừa rồi bọn họ bỏ ngựa ở nhà già làng, chạy thẳng qua đây. Bây giờ mấy người này mang theo ngựa đến đón ba người Gia Huy.
Chật vật một lúc cả ba mới ngồi yên vị được trên lưng ngựa, mấy thanh niên kia ngồi phía trước, điều khiển ngựa. Vân Vân thích thú cười vang. Cưỡi ngựa trên con đường gập ghềnh thế này chẳng khác gì đang chơi mấy trò mạo hiểm. Lan Phương thì sợ xanh cả mặt; sức khỏe cô từ ngày Gia Huy giúp trừ tà đã tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn chưa đủ sức để chịu cảm giác chòng chành giống như say xe này. Lan Phương nhắm tịt mắt, bám chặt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254374/quyen-4-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.