Đoàn người do già làng dẫn đầu đi thẳng đến nhà R’chom. Cánh cửa nhà mở he hé, khung cảnh im lìm, không một tiếng động. R’chom ôm chặt cánh tay già làng, run rẩy chỉ vào nhà mình, mặt tái mét, nói không nên lời. Già làng gỡ cánh tay R’chom ra, bảo hai thanh niên dũng cảm nhất theo mình lên nhà.
Vừa lên đến bậu cửa, già làng sững người lại, đưa mắt nhìn hai thanh niên kia. Bọn họ cũng nhìn già làng, ánh mắt hốt hoảng, bởi bên bậu cửa còn nhoe nhoét máu. Nhưng nhìn kỹ lại thì cả ba thấy yên tâm hơn, hóa ra chỉ là một quả tim với bộ lòng động vật còn dính máu rơi tung tóe trên đó. Già làng đẩy cửa bước vào. Vừa đi từ nắng vào nên phải mất một lúc cả ba người mới nhìn rõ khung cảnh trong nhà.
Một người từng trải như già làng, nhìn cái chết của Hiao cũng chỉ rùng mình, nhưng nhìn khung cảnh trước mắt thì cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân, cụ phải nghiêng đầu, quay mặt đi.
Trước mặt bọn họ, trên tấm chăn cũ là xác một đứa trẻ máu me be bét. Bụng đứa trẻ bị rạch nát, nội tạng trong đó bị moi ra, vứt lung tung trên chăn. Khung cảnh đó đủ làm những người vững vàng nhất phải hoảng sợ.
Trong góc nhà, vợ R’chom đang ngồi co ro, tóc tai xõa xượi, trên mặt, trên tay dính be bét máu, ánh mắt lúc hốt hoảng, khi đờ đẫn nhìn xuống tay. Không cần nghĩ cũng biết kẻ mổ bụng đứa trẻ chính là vợ R’chom, mẹ của đứa bé. Mẹ đẻ mà giết con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254373/quyen-4-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.