Giọng hát du dương, da diết này thuộc về một cô gái trẻ, nhưng Cẩm Tú chỉ biết xanh mặt, trợn mắt nhìn. Cả Khuê hay Trinh đều không biết hát, nếu không muốn nói giọng ca của hai cô bạn đều dở tệ. Cẩm Tú run lẩy bẩy, lùi người về sau rồi vội vã lay em gái. Anh Đào mắt nhắm mắt mở, nghe chị hai thở hổn hển, không hiểu xảy ra chuyện gì.
– Chị hai, đêm hôm ngồi dậy làm chi đó?
– Anh Đào, qua cửa sổ coi với chị! Có người đứng hát dưới sân nhà mình kia kìa!
– Chị hai mắc cười vậy? Có ai chui vô sân nhà mình được? Chị em mình khóa cửa kỹ càng rồi mà!
– Thì mày cứ ra xem với chị!
Cẩm Tú lôi cô em gái đang lừ đừ đứng dậy, xềnh xệch kéo ra chỗ cửa chớp. Lúc họ nhìn xuống, quang cảnh vẫn y nguyên, chỉ người là biến mất. Bóng người đứng hát dưới gốc liễu đã không còn nữa…
Cẩm Tú lúng túng gãi tai, còn Anh Đào bĩu môi vì giấc ngủ của cô bị phá đám, cất công ra khỏi giường chỉ để trông ngóng cái sân nhà vắng lặng và đèn đường lập lờ. Cẩm Tú lẩm bẩm, rõ ràng cô nghe người ta gọi mình, rồi còn cất tiếng hát ai oán, thế mà bây giờ… Đến cả Anh Đào cũng chẳng tin lời cô nữa.
– Chị hai kỳ quá! Ban ngày chị có xem phim hay nghe ai kể chuyện lung tung không mà đêm lại sợ hãi thế?
– Nhưng chắc chắn có người mà! Chị vừa thấy… – Cẩm Tú cố giải thích.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254337/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.