Có tiếng cười khúc khích đâu đây rồi im bặt ngay khi Cẩm Tú mở cổng…
Cẩm Tú ngẩn ngơ, ngó dọc ngó ngang con đường đi qua cổng nhà bà Mơ giờ lại vắng vẻ đến độ cô có thể cảm nhận rõ sự im lặng rợn người. Cẩm Tú vòng ra lối đi sau nhà, cũng không có gì ngoài mấy chậu cây nhỏ vắt vẻo trên hàng rào. Chẳng có ai cả…
– Trinh, là bồ phải không? Tôi không giỡn đâu nhé…
Cẩm Tú đánh động bằng cách lên tiếng trước, nhưng không một âm thanh nào đáp lại. Ban đầu, cô tưởng mình ngủ mớ, đến lúc mở cửa hẵng còn nghe tiếng ai đó gọi mình, cô đinh ninh không thể do tưởng tượng ra được. Rõ ràng vừa có người ở đây trêu cô!
Lòng vòng một hồi, Cẩm Tú bực dọc trở vào nhà và khóa trái cửa. Cô nheo mắt nhìn đồng hồ. Đúng ba giờ bảy phút! Cẩm Tú lầm bầm khó chịu đi lên phòng với các em. Từ lúc ấy đến sáng, Cẩm Tú không chợp mắt được mấy nữa, cứ nằm đó lặng ngắm mặt trời mọc xua tan làn sương mờ.
Bà Mơ tất bật lên tận nơi gọi ba chị em dậy ăn sáng; bà mới úp mì và luộc mấy quả trứng. Anh Đào và Vân Vân ngủ ngon giấc nên hăng hái chạy xuống sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, còn Cẩm Tú ủ rũ lê từng bước mệt mỏi vì thiếu ngủ. Bà Mơ mỉm cười, xoa đầu cô cháu gái lớn, hỏi han
Cẩm Tú, đêm qua Vân Vân quấy con à mà sao coi con phờ phạc dữ vậy?
– Dạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254336/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.