Không hay rồi! Lang Trượng thầm nhủ, vừa ngoái nhìn cô gái, rồi lại chuyển ánh mắt về phía bầu trời Nà Thượng đang chuyển từ đỏ thậm sang tím tái. Hàng loạt hiện tượng kỳ lạ vừa mới xảy ra, ắt đều chung một nguyên nhân.
Không khí trong lành dần dần bị thay thế bởi thứ mùi xú uế khó chịu, như được bốc lên từ bùn đen, sình lầy dưới cánh đồng Nà Thượng. Bên miếu cô Thị, hương khói nghi ngút như thể vừa có ai mới hành lễ ở đó. Tiếng khóc tỉ tê, ai oán từ tứ phía chợt vọng về, càng lúc càng nghe rõ ràng, thê lương hơn.
Lang Trượng vội vàng chạy sang chỗ chiếc xe kéo. Cô gái vẫn giãy giụa. Mắt trợn ngược, miệng sùi bọt trắng xóa, cả thân hình co giật như con rối. Có lẽ, thứ gì đó từ trong người cô đang cố sức thoát ra.
– Gia Huy… – Lan Phương hét lên, khi Gia Huy mải lơ đãng ngó xuống cánh đồng của Nà Thượng đang bốc lên làn khói trắng ma quái.
Gia Huy giật thột quay lại, cùng với Lang Trượng chạy về hướng Lan Phương, đồng thời lôi từ trong chiếc túi vải ra cái chuông, lắc liên hồi, miệng không thôi lẩm nhẩm bùa chú. Một lúc sau, cô gái mới bình tĩnh trở lại.
– Mau lên! – Lang Trượng quát lớn, uy nghi.
Đoàn người lập tức xuôi từ con dốc lổn nhổn đá xuống thẳng con đường mòn bụi đỏ. Khi ấy, trời nổi sấm rền vang, một cơn gió lạ thổi mạnh, bốc từng đám bụi đường bay mù mịt, nhuốm đỏ cả không gian. Một vài người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254327/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.