Chưa đi được nửa đường thì cả đoàn đã thấm mệt nên Lang Trượng ra lệnh cho tất cả dừng lại ven một con suối nhỏ để nghỉ ngơi.
Nhìn về phía con đường ngoằn ngoèo, cuối đoạn lại mất hút vào một vạt rừng thâm u nào đó dễ khiến người can trường nhất cũng phải nhụt chí, nản lòng.
Gia Huy và Lan Phương ngồi trên một mỏm đá bên bờ suối. Lan Phương phấn khích, bỏ cả giày tất ra rồi cứ thế thả đôi chân trắng nõn nà xuống dòng nước mát lạnh.
Khi đem cơm nắm tới, thấy thế, Thạnh bèn lên tiếng, giọng lo lắng.
– Chị không sợ ma dưới suối kéo chân hay sao? Ở vùng này không ai dám làm thế đâu?
Lan Phương vui vẻ đáp lại.
– Nếu nhìn thấy thì tôi đã không làm vậy rồi.
Thạnh nhìn Lan Phương vẻ khó hiểu, rồi chuyển ánh mắt ấy qua Gia Huy như muốn anh giải thích giùm cho câu nói vừa rồi.
– Cô ấy có thể nhìn thấy oan hồn người chết mà. – Gia Huy đáp. – Cậu đã quên rồi sao?
– Ừ! Thì đúng là như thế, nhưng người ở vùng này kiêng kỵ chuyện đó lắm! – Thạnh nói, giọng tỉnh bơ.
Thấy Thạnh nghiêm túc nên Lan Phương cũng không có ý định trêu đùa cậu thêm nữa mà nhấc chân lên, rồi lảng ngay sang chuyện khác.
– Còn bao lâu nữa thì tới nơi vậy? – Lan Phương hỏi.
– Nửa đường nữa cơ. – Thạnh trả lời. – Anh chị nghỉ ngơi đi, một lát nữa lên đường. Vì sợ trời sập tối thì hơi khó đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254326/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.