Thạnh khẽ khàng rót nước ra hai cái chén sứ, một cái đưa cho thầy, cái còn lại đưa cho người đàn bà tội nghiệp. Bà ta gật đầu cảm ơn. Lang Trượng bèn quay qua Thạnh rồi bảo.
– Con mang cơm nước lên nhà cho đám trai tráng kia, tiện theo dõi tình hình của hai người dưới xuôi nữa.
– Dạ, thầy! – Thạnh nói rồi rút ngay ra ngoài.
Dưới ánh sáng đùng đục của ngọn đèn dầu, chỉ còn Lang Trượng và mẹ của cô gái bị ám.
– Chuyện là sao? Bà có thể kể cho tôi nghe mọi chuyện được không?
Người phụ nữ hít sâu một hơi, rồi lên tiếng giãi bày.
– Chúng con ở dưới xóm Trang lên đây! Vì chẳng còn cách nào khác mới tìm tới thầy.
Người phụ nữ nói tới đó thì ngừng lại, vẻ bối rối, hãi hùng, như thể những hình ảnh đáng sợ trước đó chợt quay lại tâm trí.
Chuyện là, nhà chỉ có hai mẹ con, chồng của bà mất sớm nên cô con gái mới lớn sớm trở thành lao động chính trong nhà. Cô tần tảo, việc gì cũng thạo. Cô có thói quen đi rừng, khi đào măng, khi đào củ mài. Nhưng một hôm khi đang đi ven rừng Nà Thượng thì bắt gặp một người phụ nữ, bà ta bảo đau chân không thể đi tiếp. Cô gái thấy thế, động lòng nên quyết định đưa giúp người phụ nữ về nhà. Cô dìu người phụ nữ bên vai, còn bà ta chỉ cô hướng đi. Nhưng càng đi càng không thấy nhà đâu, chỉ thấy lạc vào cánh đồng gianh hoang vắng dưới chân núi Pò Hạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254320/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.