Ông Minh đứng giữa phòng thờ, ánh mắt ông thâm trầm, khó đoán biết ông đang nghĩ gì, Lan Phương đứng một bên, thi thoảng liếc ông một cái. Ông châm ba nén hương, cắm xuống chiếc lư hương mới thay, vái lạy ba cái rồi thở dài, quay người đi ra.
Lan Phương lặng lẽ đi theo ông, trong lòng thấp thỏm không yên. Ông Minh đứng ngoài hiên, mắt lẳng lặng dõi nhìn ra khoảng sân rộng xếp đầy cây cảnh lâu năm.
– Không hiểu gia đình ta gây ra nghiệp gì mà quả báo lại nặng nề như vậy!?
Ông than thở, Lan Phương vẫn lặng thinh, không dám lên tiếng.
– Minh Hưng bây giờ không tỉnh táo, con phân công người canh chừng nó cẩn thận, chuyện này là ngoài ý muốn, không phải lỗi của ai cả.
Nghe ông Minh nói vậy, Lan Phương thở phào nhẹ nhõm. Rồi cô tiến lên, đưa mảnh lư hương vỡ ra.
– Bố, con thấy mảnh lư hương này rất lạ.
Ông Minh nhận lấy, cũng bị hình bùa chú khắc trên đó thu hút. Ông nhìn chăm chú hồi lâu. Lan Phương dõi theo, một lúc sau cô mới dám lên tiếng hỏi.
– Bố biết ý nghĩa hình khắc này không?
Ông Minh lắc đầu.
– Không, nhìn rất kỳ lạ. Những mảnh khác có không?
– Không có. Chỉ mảnh lư hương này thôi.
Ông Minh đăm chiêu nhìn mảnh lư hương rồi thở dài.
– Chiếc lư hương này đã tồn tại qua nhiều thế hệ nhà họ Trịnh. Bố cũng chưa từng nghe ông nội nói gì về chuyện này nên không rõ nó có ý nghĩa gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254309/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.