Ngồi trong nhà một lúc, cảm thấy cơn giận cứ bừng bừng trong người, vô cùng bực tức, Minh Hưng đi thẳng ra ngoài, phóng xe lên thị trấn. Nếu ở làng giờ này đã tối om, chỉ hiu hắt mấy ánh đèn hắt ra đường cái thì thị trấn sầm uất hơn hẳn, đèn đường sáng rực, xe cộ vẫn còn đi lại tấp nập, hàng quán vô cùng đông đúc, ồn ào.
Phóng xe một lúc, gió đêm lạnh giúp cơn giận điên cuồng trong Minh Hưng dịu bớt. Không hiểu sao nhưng mỗi khi ở nhà Minh Hưng lại cảm thấy mình dễ nổi nóng hơn bình thường, cũng khó kiềm chế lửa giận hơn, như vừa rồi là một ví dụ điển hình.
Đỗ xịch xe trước cửa một quán karaoke, Minh Hưng đi thẳng vào trong, anh ta là khách quen của chỗ này nên lễ tân lập tức đon đả cười nói.
– Anh Hưng, phòng 302 nhé, anh có cần tay vịn không?
Minh Hưng gật đầu, bấm thang máy lên tầng ba. Trong quán karaoke ánh đèn mờ ảo, xanh xanh đỏ đỏ, anh ta đứng một mình trong thang máy, hơi điều hòa lạnh ngắt phả thẳng xuống đầu khiến anh ta bất giác rùng mình. Một số hình ảnh lướt qua tâm trí khiến Minh Hưng thoáng run lên. Vừa lúc ấy thang máy mở ra. Minh Hưng lén lút thở phào một cái rồi đi thẳng vào phòng 302.
Chỉ mấy phút sau đã thấy hai cô gái mặc váy ôm ngắn cũn cỡn đẩy cửa bước vào, cười ngả ngớn.
– Anh Hưng, lâu lắm rồi mới tới quán em chơi đấy nhé!
Vừa nói, hai cô gái mặc váy ngắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254301/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.