Có những lúc con người ta chẳng biết nên dùng biểu cảm thế nào để đối mặt với những gì đang xảy ra trước mắt, y như lúc này khi nghe đứa bé lang thang bảo muốn nuôi mình, tôi dở khóc dở cười.
Tôi bước qua, khom lưng nhìn em ấy: "Nhóc nuôi tôi á? Nhóc có tiền à?"
Em ấy thật lòng, tôi nhìn ra được.
Trên đời này không thiếu nhất là kẻ lừa đảo, lừa dối là bộ môn con người ta rành rẽ nhất.
Thế nhưng em ấy không hề nói láo, chỉ ăn nói ngông cuồng thôi.
Trên thực tế, đối xử chân thành không đáng bị cười nhạo, thế nhưng trên thế giới này người chân thành quá ít, thế nên chúng ta phải đối xử tốt với họ, bảo vệ sự chân thành của họ.
Thế nhưng, ngay lúc ấy, tôi cảm thấy mình cũng có nghĩa vụ cho đứa nhóc đơn thuần không biết gì này hiểu rằng, thế giới này còn có cái gọi là lòng người hiểm ác.
Tôi hỏi em ấy: "Nhóc lấy cái gì nuôi tôi? Nhóc biết kiếm tiền à?"
Em nhìn tôi, trên mặt chẳng có chút biểu cảm, im lặng mãi mới nói: "Anh dạy tôi."
Nhìn như một con cún bự rơi vào thảm cảnh, chịu đói chịu khổ đến nỗi gầy người.
"Nhóc có hộ khẩu không?" Tôi hỏi: "Có căn cước công dân không?"
Có vẻ em chẳng biết mấy thứ này là gì.
"Nhóc không hiểu gì, không biết gì, cũng không có thứ gì, nhóc là người không có hộ khẩu đấy, nhóc biết không? Không có hộ khẩu, sao tôi thu lưu nhóc được?" Tôi xuống giường, đi chân trần chậm rãi xoay người.
Ai ngờ, cu cậu lại xách dép lê đến, đặt bên chân tôi.
Tôi bị hành động của em dọa sợ.
Bạn nghĩ em ấy chẳng hiểu gì? Không hẳn vậy.
Nhưng nếu muốn nói em ấy hiểu tất? Có lẽ em ấy còn chẳng hiểu bản thân đang làm cái gì.
Bản năng chăng?
Bản năng thích một người?
Nhưng một người thế này, em ấy thật sự biết yêu là thế nào sao?
Tôi xỏ dép lê, nói với em: "Đi rửa mặt đi, chuẩn bị ăn cơm."
Em ngồi xổm ở nơi đó ngửa đầu nhìn tôi.
"Chờ chút." Tôi lấy đồ rửa mặt dự bị ra khỏi tủ, gọi em ấy vào phòng rửa tay: "Thói quen của tôi là phải đánh răng trước rồi mới rửa mặt, biết đánh răng không? Quệt kem đánh răng lên đây, vật này là bàn chải đánh răng, sau đó nhét vào miệng nhóc chải qua chải lại, ui, đừng có ăn!"
Tôi thấy bản thân sẽ bị em chọc tức chết mất.
Thế nhưng, nuôi em như nuôi trẻ con vậy, chơi vui lắm.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]