Sáng hôm sau, Phương An tỉnh dậy với một khuôn mặt khô khốc và mệt mỏi. Vài tia nắng sớm len theo những kẽ hở của cửa sổ để tràn vào phòng, chiếu tới vị trí giường đang nằm khiến cô phải nhích người sang một bên để tránh chúng. Phương An khẽ ray nhẹ mí mắt, hôm qua khóc một trận ra trò, đến hôm nay chắc là hai mắt đã sưng húp lại.
- Phương An! Cứu tôi với! Nhanh lên!
Tiếng kêu thất thanh của Minh Nhân cùng với âm thanh ầm ĩ của đám ngỗng dưới nhà khiến Phương An phải vội vàng bật dậy mở cửa lao ra ngoài lan can.
Dưới sân Minh Nhân đang chạy lòng vòng quanh sân, sau lưng là sáu con ngỗng to tướng đang cắm đầu cắm cổ đuổi theo, vỗ cánh phành phạch.
- Anh làm cái gì vậy? – Phương An hỏi.
- Cô bảo tôi cho nó ăn… Tôi vừa đổ thức ăn xong thì thấy mấy quả trứng nên xem thử… Nào ngờ cái đám này nó… Á! – Trong lúc anh phân bua thì một con đã đuổi kịp quắt mỏ vào bắp chân, nhìn rõ một vết hằn đỏ ửng.
Phương An cố nhịn cười:
- Chạy nhanh lên kìa, con phía sau lại sắp đuổi kịp anh rồi!
Minh Nhân mặt mày tái mép, bất lực khua loạn xạ chiếc cán chổi trong tay:
- Em còn đứng đó cười được nữa. Mau xuống giúp tôi đi!
Bình thường Minh Nhân lúc nào cũng đạo mạo, cảnh tượng dưới sân đúng là có một không hai. Phương An chống tay lên lan can, dáng vẻ rất thư giãn:
- Tập thể dục buổi sáng rất tốt cho sức khỏe.
- Coi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-thanh-xuan/3750462/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.