Kì nghỉ lễ đầu tiên trong năm kéo dài đến bốn ngày. Bình thường vào ngày này các năm trước Phương An thường cùng Tường Vy đi đâu đó nhưng năm nay cô nàng bận rộn đi du lịch cùng Mạnh Quân, cô cũng có việc quan trọng nên sẽ về quê.
Bố mẹ Phương An nghe tin con gái sẽ về thì mừng quýnh. Lần cuối cùng cô có mặt ở nhà đã từ đợt Tết nguyên đán, tính đến giờ cũng đã hơn hai tháng trôi qua.
Sáng sớm, Phương An vừa kéo túi đồ xuống dưới sảnh thì đã thấy Minh Nhân khoanh tay đứng đợi bên chiếc xe mui trần quen thuộc. Cô còn ngơ ngác chưa kịp hỏi lí do thì anh đã nói:
- Cô chú muốn tôi về chơi nên tôi qua rồi hai chúng ta cùng về luôn.
Nét mặt Phương An bàng hoàng như gặp phải quỷ.
- Bố mẹ tôi bảo về là anh về nhà tôi á? - Ừ. Cô gọi điện bảo cái ổ điện ở nhà hỏng rồi. Tôi về chơi rồi tiện sửa luôn!
Ổ điện hỏng? Mặt Phương An méo xệch. Mẹ cô có thể tìm ra cái lí do nào hợp lý hơn được không? Thật mất mặt mà!
- Anh không về có được không?
- Sao được, tôi đã đồng ý với cô chú rồi! Không thể đắc tội với phụ huynh được.
- Thì cứ nói có việc đột xuất là được.
- Tôi không quen nói dối với người lớn!
- Xì!
Phương An u ê ngồi kéo cửa xe ngồi xuống ghế bên cạnh ghế lái, lúc này mới phát hiện ra ghế lái đã có người ngồi.
- Em định bỏ mặc tôi ngồi một mình ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-thanh-xuan/3750461/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.