Giản Duy siết chặt chăn mền, kéo lên trên một chút, cuối cùng hoàn toàn che kín mình, cả gương mặt đỏ bừng đến nóng hổi. Tự nhiên lại mơ đến hôm đó, nhất định là do tối qua bản thân nghĩ ngợi lung tung quá nhiều, lăn qua lăn lại đến ba giờ sáng mới ngủ, ngày nghĩ, cho nên đêm mới mơ thấy!
Nhớ đến đêm qua, rất nhiều hình ảnh ào ào chợt lóe qua trước mắt, ngoài sân bay người hâm mộ chen chúc, chiếc xe chuyên dụng đưa cô rời khỏi hiện trường, còn người đàn ông trên mặt phủ mũ lưỡi trai, dáng vẻ thư giãn. Giống như dòng chú thích chạy trong phim, hết lần này tới lần khác mỗi hình ảnh đều vô cùng rõ ràng, làm cho Giản Duy tin rằng tất cả không phải là do mình ảo tưởng.
Tấm hình kia, mình muốn nhìn lại một chút!
Đúng lúc đó di động ở bên gối rung lên, cô không muốn rời khỏi chăn, đưa tay ra với, sau khi tìm được thì thu tay về, trốn trong chăn nhận điện thoại. Quả nhiên là Lại Hiểu Sương: “Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì nhanh chóng đến studio, địa chỉ tao đã nói với mày, giấy thông hành để ở bên gối của mày. Nhanh lên, đừng làm cho Giang nam thần của chúng ta phải sốt ruột chờ đợi.”
Trêu chọc bằng câu cuối cùng xong, cô ấy tự cười lên trước.
Giản Duy vì vậy lại mò tìm, giơ ra trước mắt, mượn ánh sáng yếu ớt trong chăn nhìn kỹ. Là một bảng tên, dây đeo màu lam, hai lớp màng plastic cứng rắn ép lên tờ giấy màu trắng trên mặt in tên đoàn phim cùng danh tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-sao-duy-nhat-tren-bau-troi/270767/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.