Thiếu niên không biết được chăm sóc thế nào mà làn da trắng mịn như được ngâm trong sữa, sờ thích tay vô cùng. Ngay cả đầu gối cũng không bị tăng sắc tố da, nhìn tổng thể đều rất đẹp.
Cổ chân mảnh dẻ, dấu tay màu đỏ xuất hiện thình lình bên trên tựa như một bức tranh thủy mặc được vẽ kỳ công song lại bị lem dầu mà chủ nhân không hề hay biết. Nó chẳng những phá hủy vẻ đẹp vốn có của bức tranh mà còn khiến người họa sĩ cực kỳ khó chịu.
Đầu óc Nha Thấu xoay chuyển điên cuồng, cố gắng tìm ra giải pháp từ những kinh nghiệm đã xem qua ngày trước.
Cậu phải làm gì?
Nếu tuân theo thiết lập của tiểu thiếu gia thì chắc chắn sẽ tỏ thái độ rồi nói một câu "Liên quan gì đến anh", có khi còn mắng Phương Chí một trận ấy chứ.
Chỉ là nhìn vẻ mặt bất thiện cùng cảm xúc trong mắt khiến người ta hoảng sợ của Phương Chí lúc này, Nha Thấu có cảm giác nếu bây giờ mà cậu làm thế thật, có lẽ sẽ phát sinh một vài việc mà cậu không thể khống chế nổi.
Nhưng nếu mình không làm như vậy thì việc hành xử không giống thiết lập lại là một vấn đề.
Phương Chí khác với Hứa Dã, tính cách của hắn khó đoán mà lại khó khống chế nữa. Cách dùng được với Hứa Dã không có tác dụng với hắn, chờ đến khi hắn bình tĩnh lại nhất định sẽ phát hiện ra điểm khác thường.
Cái nào cũng không ổn, Nha Thấu không tìm được phương án nào tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975965/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.