Do chênh lệch chiều cao giữa hai người nên Nha Thấu phải kiễng chân mới giữ được thăng bằng. Ai ngờ giữa chừng lại gặp chuyện, cả người đè lên Cố Dung Thời.
Nha Thấu cắn môi, cơ thể cứng đờ không biết nên cử động hay không nữa.
Dáng vẻ vừa lúng túng vừa sợ hãi của cậu quả thật rất bắt mắt, mái tóc vốn gọn gàng giờ đã rối tung, chỉ có hai cọng tóc vẫn ngoan cố vểnh lên, nhìn qua chỉ muốn vuốt xuống. Trong đôi mắt tròn màu lam ngập tràn vẻ hoảng hốt lẫn xấu hổ.
Cậu không thích tư thế này nhưng chẳng biết làm sao để xuống.
Bên má là làn da mịn màng ấm áp.
Thậm chí Cố Dung Thời chỉ cần hơi quay đầu là có thể hôn lên bụng của thiếu niên.
【Đù, mắt mị sắp mở hết cỡ rồi đó, đây là thứ không tốn tiền đã được xem sao?】
【Vợ xinh đẹp quá đi mất nhem nhem, cảm ơn Phương Chí đã tặng phúc lợi! Nào cùng đọc theo tôi: Cảm ơn đại ca!】
【Cảm ơn đại ca, cảm ơn đại ca, có thể cho vợ đè lên người em được không, em cũng muốn mút bụng vợ.】
【Đùi vợ đẹp quá, có thể vén quần cao hơn tí nữa được không he he he.】
【Hơn nữa tư thế này tiện quá (🐧),vợ chạy không thoát. Nếu Cố Dung Thời chủ động một tí, đứng dậy đè vợ xuống thì hình ảnh kia càng... Mọi người tự tưởng tượng tiếp đi.】
【Mấy người suy nghĩ đen tối thế! Không sao, tui cũng vậy.】
【Đừng nói đừng nói, xem Phương Chí "hào phóng" chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975944/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.