- "Tiểu thiếu gia sai người khác làm việc cho mình, chẳng lẽ đến cả thù lao cũng không có?"
- "Tôi khi nào sẽ làm mấy chuyện mất giá như thế? Nếu anh làm xong việc, đương nhiên sẽ có thù lao."
- "Muốn cái gì cũng được à?"
- "Cái gì cũng được."
Lời nói vì muốn nhanh chóng thoát thân khi mới vào phó bản không ngừng quanh quẩn bên tai.
Việc mình đồng ý như thể vừa mới xảy ra.
Hai người đứng trong phòng tắm khiến nó chật chội hơn nhiều. Hơn nữa không mở cửa sổ, bầu không khí lúc này dần vẩn với những nhân tố không yên phận.
Lúc nhắc lại chuyện kia, đầu Phương Chí vẫn đang dán sát vào cổ cậu, tay ghì sau lưng không cho cậu đi, Nha Thấu có cảm giác không tốt chút nào.
Cậu luôn cảm thấy Phương Chí sắp sửa làm một vài chuyện rất quá đáng với mình.
Nhịp tim như trống dồn, Nha Thấu thấy nhiệt độ xung quanh ngày càng tăng cao, bàn tay để bên người nắm hờ, muốn nghĩ cách thoát ra.
Phương Chí tựa vào cổ người bên dưới, cảm nhận cơ thể thiếu niên cứng đờ, sống lưng gồng thẳng.
Nhận ra điều này, Phương Chí dừng lại.
Sau đó rút khỏi cổ thiếu niên, đưa tay khẽ vuốt ve mặt thiếu niên rồi nâng cằm cậu lên nhìn chăm chú.
Khuôn mặt của thiếu niên đẹp đến nao lòng, rực rỡ mà không dung tục, cảm xúc trong mắt lại rất đỗi ngây thơ, tương phản hẳn với vẻ ngoài. Hai sự đối lập có vẻ hơi cường điệu nhưng đặt chung một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975942/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.