Lúc này, hai chữ 'chấn động' đã không đủ để diễn tả tâm trạng của Dạ Minh.
Dù sao, An Sơ Vũ một thời cũng đã từng là nữ thần trong mộng của y. Nay, nữ thần trong mộng lại đột ngột biến thành một đại nam nhân, tâm tính của y không hỏng mất thì đã là rất tốt rồi.
"Rất kinh ngạc sao? Đúng vậy, bản thân ta đều không dám tưởng tượng, chính mình cư nhiên lại có thể phối hợp sử dụng súc cốt công cùng dịch dung thuật, biến thành nữ nhân trà trộn vào Ngự Kiếm Tông lâu như vậy."
"Ngươi có biết, những năm này sống dưới thân phận của một nữ nhân, bị ngươi suốt ngày vây quanh, lại nhìn Quân Du Ninh không ngừng dõi theo ngươi, ta có cảm giác gì hay không?"
Mặc dù đang cười, nhưng nét cười của Doãn Thiên Vũ lại rất lạnh. Hắn rũ mắt, nhấc tay, liền trực tiếp tát thẳng vào trên mặt Dạ Minh.
'Chát'
Má trái trong nháy mắt liền hiện ra dấu ngấn hồng. Bàn tay ở sau lưng khẽ siết chặt, song, Dạ Minh vẫn là ngạnh sinh sinh nhịn xuống xúc động đem hắn đánh chết.
Lúc này, trên khóe môi của y, một dòng tiên huyết liền đã chảy xuống.
Nhưng y lại không hề kêu đau nửa lời, chỉ rũ mắt, không thèm nhìn tới Doãn Thiên Vũ. Bởi vì y hiểu rất rõ đám biến thái này, con mồi càng van nài, càng thống khổ giãy giụa, sẽ chỉ càng làm chúng hưng phấn hơn mà thôi.
Y chịu đau, chịu nhục đã quen, thêm một chút cũng không tính là gì.
Chỉ là, y thật sự cảm thấy rất uất hận. Không phải vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131898/chuong-111.html