Trương Bân cùng Dạ Minh có thể nói là có quan hệ thiên ti vạn lũ.
Nói trắng ra một chút, thì hắn chính là hồ bằng cẩu hữu của y, thường xuyên cùng y gây sự, phá phách. Bình thường đi thanh lâu, cũng chủ yếu là do hắn dẫn đầu.
Lúc này, không biết chính mình bị hai người yên lặng quan sát. Nghe thấy giọng điệu quen thuộc kia gọi tên mình, Trương Bân liền lắc lắc đầu, cũng không để bụng.
Nhất định là nghe lầm rồi, y làm sao lại có thể xuất hiện ở đây được? Chẳng lẽ lúc sáng ăn cơm hơi ít, nên bây giờ choáng đầu, sinh ảo giác?
Chỉ là, ngay khi Trương Bân chỉ vừa bước xuống thêm một bước nữa, thì lúc này, tiếng gọi kia đã lần nữa vang lên. Hơn nữa, vị trí còn là đến từ ngay sau lưng hắn!
"Trương Bân! Trương mập mạp!"
Thân thể chấn động, Trương Bân liền dừng lại bước chân. Trên mặt lướt qua vô số cảm xúc, có chấn kinh, có kinh hỷ, cũng có một chút kinh nghi, vội vã quay đầu.
Đợi khi nhìn thấy hai thân ảnh đứng ở phía sau bụi cây, một thân ảnh trong đó còn hướng chính mình phất phất tay, Trương Bân liền mừng rỡ như điên, lập tức chạy tới :"Nhị sư huynh! Tam sư huynh!"
"Suỵt! Nhỏ tiếng một chút! Ngươi muốn đem người của cả sơn môn đều mang tới đây à?" Nhìn bộ dạng khi chạy của Trương Bân tựa như quả cầu thịt, không ngừng chấn động, mi mắt Dạ Minh liền khẽ nhảy, có chút cảm giác bất lực.
Nghe Dạ Minh quở trách, Trương Bân lúc này mới chợt nhớ tới tình cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131875/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.