"Không...không!!!" Một tiếng hét thảm của Vân Úy vừa vang lên, gã liền đã đầu thân một nẻo.
Dạ Minh nhét Trường Tương Tư vào vỏ, trở tay bắt lấy đầu lâu vừa rơi vào trong nước mưa của Vân Úy, không nhanh không chậm cất vào trong giới chỉ. Liếc nhìn đám thi thể ngang dọc, nằm la liệt trên mặt đất, y cũng lười quản, trực tiếp rời đi.
Chỉ là, vừa mới xoay người, Dạ Minh lại không thể không ngừng lại bước chân. Bởi vì lúc này, trước mặt y đã xuất hiện một bóng người, quen thuộc đến làm y phát hoảng.
"Quân?" Thấp giọng gọi, Dạ Minh liền theo bản năng đem hai bàn tay vẫn còn lưu lại không ít vết máu của mình giấu ra sau lưng.
Đứng đối diện với Dạ Minh, Quân Du Ninh lúc này đã bỏ áo choàng ra, một thân bạch y vẫn không nhuốm bụi trần, sạch sẽ như xưa.
Hắn cứ như vậy đứng nhìn y, cùng những thị thể ở dưới đất, cái gì cũng không nói. Chỉ cứng nhắc cất bước tiến về trước.
Quân Du Ninh đi tới, Dạ Minh lại không hiểu thấu bắt đầu lùi lại. Hắn tiến một bước, y liền lùi hai bước, đến tận khi lưng của y đều đã dán vào trên cổng thành, không thể lui được nữa. Hắn mới một đường bước nhanh, nhanh chóng đứng ở trước mặt y.
"Tại sao lại giấu?"
"Quân, ngươi tới từ bao giờ vậy?" Nghe thấy câu hỏi của Quân Du Ninh, toàn thân cứng đờ, nhưng Dạ Minh vẫn kiên quyết hỏi sang chuyện khác.
Chỉ là lần này, Quân Du Ninh lại cố tình không chịu thuận theo ý của y :"Ta đang hỏi ngươi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131874/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.