Dứt lời, Quân Du Ninh liền không kịp phòng ngừa bị Dạ Minh lôi kéo, trực tiếp hướng đáy vực lao xuống.
Thân thể một khắc rơi vào khoảng không, Quân Du Ninh liền siết chặt lấy bàn tay Dạ Minh. Tim đập như trống bỏi, cũng không dám mở mắt ra, bên tai là tiếng gió thổi ồ ạt, phảng phất muốn đem màng nhĩ thổi xuyên.
Mặc dù rất tin tưởng Dạ Minh, nhưng cảm giác cơ thể từng chút một mất đi trọng lực, xác thực cũng không hề tốt đẹp chút nào.
Cho đến khi, thân thể của hắn giống như vừa đâm xuyên qua một tầng bình chướng. Bên tai, cũng mới truyền tới giọng nói của Dạ Minh :"Đồ ngốc, mau mở mắt ra đi."
Thân thể vẫn còn đang rơi xuống, trong lòng e ngại, song, Quân Du Ninh vẫn là nghe lời Dạ Minh mà hé mắt ra. Đến tận khi nhìn thấy được khung cảnh trước mắt, hai mắt của hắn mới chậm rãi mở to.
Đập vào mắt, chính là một phương thế giới linh khí nồng đậm như sương, bầu trời trong xanh không một áng mây. Xa xa, có thể nhìn thấy bên trong sương khí, lượn lờ từng đầu phi cầm, nhàn vân dã hạc.
Nhưng đánh sâu vào thị giác nhất, cũng chỉ có thể là tòa đại sơn cao chọc trời, uy nga hùng vĩ ở đằng xa kia. So sánh với nó, chủ phong của Ngự Kiếm Tông, cũng liền chẳng khác gì đá sỏi đặt cạnh hòn giả sơn.
Trong lúc Quân Du Ninh nhìn đến ngây người, Dạ Minh đã vươn tay, vịn lấy vai của hắn. Thân thể ở trong không trung thử giữ vững một chút. Ngay sau đó, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131866/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.