Lâm Thần nói đến rất êm tai, thậm chí so hát còn hay.
Nhắc tới Lâm Hào, gã liền mượn cơ hội đứng dậy, vỗ đầu một cái, ra vẻ bất cẩn mà cuống quýt nói :"Được rồi, ta phải lập tức đi thông báo cho cha ta. Để ông kịp thời trở về."
"A Minh, ngươi ở đây đợi ta, tuyệt đối đừng đi loạn. Nếu cảm thấy buồn chán thì có thể đi đến đó đọc sách. Bên trong có rất nhiều thư tịch, đặc biệt là quyển Kỳ Sử Ngũ Đại Vực kia..."
Nếu không phải có bài học ở kiếp trước truyền lại, lúc này, Dạ Minh e là đã sớm bị Lâm Thần làm cảm động rối tinh rối mù.
Bảo y đọc sách? Hơn nữa còn tỉ mỉ căn dặn đến như vậy. Kiếp trước y cũng là vì những thứ kính hoa thủy nguyệt này, cho nên mới phải chịu cực hình như thế.
Tự mình ngu xuẩn, không trách được ai.
"Được, ngươi đi đi Lâm Thần, ta đã có chút không nhịn nổi nữa..." Một câu này của Dạ Minh là thật, nhưng ở bên trong vẫn còn cất giấu một tầng hàm nghĩa mà Lâm Thần không lĩnh hội được.
Cho rằng Dạ Minh gấp gáp muốn tìm nơi dựa vào, Lâm Thần cũng không nghĩ nhiều, lập tức rời khỏi phòng.
"Ca ca..."
"Mọi chuyện nghe ta." Kể từ khi rời khỏi Ngự Kiếm Tông, Dạ Minh liền giống như biến thành một người khác. Trở nên quyết đoán hơn rất nhiều.
Đồng thời, cũng mang cho Quân Du Ninh một loại cảm giác thần bí.
Để Quân Du Ninh đi theo bên cạnh mình, Dạ Minh liền ở trước mặt hắn đi đến bên cạnh tủ sách. Hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131847/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.