'Tí tách' 'tí tách'
Mưa đã tạnh, cũng chỉ còn lại từng giọt nước từ trên mái hiên nhỏ giọt, rơi xuống mặt đường, hòa vào vũng nước đọng thật to bên trên.
Dạ Minh đi bộ trở về Ngự Kiếm Tông, mặc cho mưa phùn làm ướt trang dung của mình. Giày của y đạp vào trong nước, đã sớm ướt đẫm. Hàn ý từ hai chân truyền tới, tê dại toàn thân.
Nhưng làm Dạ Minh có chút thẫn thờ chính là, khi ngẩng đầu nhìn lên sơn môn cao vời vợi trước mắt, y lại nhìn thấy một thân ảnh đang đơn bạc đứng dưới mái hiên.
Đối phương tựa hồ cũng đang quan sát y. Nhưng lại không thốt ra lời nào, chỉ lẳng lặng cầm lấy dù giấy, hơi nghiêng về trước, đem nước đọng bên trên đổ xuống.
'Đạp' 'đạp'
Bước chân của Dạ Minh làm nước mưa bên trên bậc thang văng lên tung tóe. Nhưng dù vậy, y vẫn nặng nề cất bước, không ngừng nghỉ.
Đến tận khi đã đi đến trước mặt đối phương, con ngươi của y mới chậm rãi có lại tiêu cự, thấp thấp gọi một tiếng :"Sư tỷ?"
Không giống bình thường mang theo kính trọng cùng ái mộ. Lúc này, hai chữ 'sư tỷ' từ trong miệng Dạ Minh gọi ra, lại như khúc xương mắc vào cổ, đâm y đau nhức. Mang theo nghi hoặc cùng vô vàn mê mang.
"Tại sao lại đi dưới mưa như vậy? Nhìn xem đi, y phục của đệ ướt hết rồi kìa." Phảng phất không nhận thấy sự kỳ quái trong giọng điệu của Dạ Minh, An Sơ Vũ liền bước tới, cau mày nói :"Qua đây, ta che mưa cho đệ."
Dù giấy che ở trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131839/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.