Hiện tại đã gần canh năm, chẳng bao lâu nữa, đêm nay liền sẽ trôi qua, ánh mặt trời một lần nữa dâng lên, xua tan hết thảy hắc ám.
Dạ Minh lúc này đang nằm ở trong lòng Quân Du Ninh, thân thể đã được thanh tẩy xong, cảm thấy rất thoải mái dễ chịu. Mặc dù giữa hai chân vẫn còn truyền tới cảm giác ê ẩm, thoát lực.
"Quân, ta có chuyện muốn hỏi ngươi."
Vốn không hề ngủ, chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần, nên khi nghe Dạ Minh nói chuyện, Quân Du Ninh liền hé mắt, ý bảo y cứ nói đi.
Cánh tay vòng ra sau, ôm thật chặt lấy vai hắn. Dạ Minh liền nhắm mắt, tựa đầu vào lòng hắn, phảng phất đang hưởng thụ giây phút này.
"Tại sao ngươi lại cứu sư tỷ? Còn giúp nàng cản đao?" Vấn đề này, Dạ Minh đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không tài nào đoán ra được.
Y lẳng lặng nằm chờ đối phương giải thích, cũng không hối thúc. Cho đến khi, từ trên đỉnh đầu truyền tới đáp án vượt quá suy nghĩ của mình.
"Nếu nàng bị thương, ngươi sẽ rất đau lòng."
Một câu nói đơn giản, nhưng lại làm nội tâm vốn đang rối loạn của Dạ Minh trong tức khắc liền nhấc lên sóng to gió lớn.
Cái gì gọi là...nếu nàng bị thương, ngươi sẽ rất đau lòng?
Bởi vì sợ y đau lòng, nên hắn liền không tiếc hy sinh chính mình đến đỡ đao cho một người không thân không thích, thậm chí còn chính là tình địch lớn nhất của mình sao?
Thiếu niên này, rốt cuộc là bằng vào cái gì, có thể bình thản nói ra lời nói làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131838/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.